Đây là bản dịch của Trang Hạ.
------
Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn.
Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng.
Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay.
Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.
Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.
Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.
Khi đi xe máy, anh ấy buông tay trái ra nắm lấy tay trái tôi, lúc lái ô tô, anh sẽ buông tay phải ra nắm lấy tay phải tôi. Tôi thích bàn tay rộng lớn của một người con trai, ngón tay dài, lòng bàn tay chắc chắn, để tôi cảm nhận được sức mạnh của anh, và yên tâm dựa vào trong vòng tay anh.
Mỗi lần mùa đông, tay người bạn trai là lò sưởi của riêng tôi, cho dù trời lạnh thế nào, cho dù là mười độ dưới không, tôi đều có hơi ấm của anh. Mà hơi nóng của lòng tay người con trai bạn yêu thường vừa đủ ấm, cho dù người con trai khác cũng có thân nhiệt như thế, thì bạn cũng chỉ quen với hơi ấm của người yêu thôi.
Khi chúng ta lớn lên, làm người trưởng thành, nhịp điệu của tình yêu trở nên vội vã hơn, và một cái nắm tay đã trở nên không còn nhiều ý nghĩa nữa, bạn có thể thấy một cái nắm tay sao dễ dàng, hoặc nó chả còn biểu lộ cái gì nữa. Khi chúng ta ở cạnh nam giới, có thể tất cả không còn bắt đầu bằng cầm tay nữa. Mà có thể tình yêu sẽ bắt đầu từ một cái hôn, hoặc là ta có thể làm tình với một người con trai, rồi mới yêu anh ta.
Hoặc thậm chí, cái gì cũng đã "trao" rồi, nhưng vẫn không hề yêu anh ta một chút nào.
Tôi cũng nghĩ đến rất nhiều người đàn ông, họ có thể đồng ý hôn một cô gái, làm tình với cô ta, nồng nhiệt như những tình nhân hạnh phúc nhất, thế nhưng chưa chắc anh ta đã chịu công khai nắm tay bạn trước đám đông.
Chúng ta đã bắt đầu quen với những quan hệ tình cảm phức tạp, quen dần cả những quan hệ quá sâu về xác thịt, nhưng chúng ta lại bỏ qua một cái nắm tay giản đơn. Hoặc có thể ta không bỏ qua, ta chỉ không coi nó là một cái gì quan trọng và cần thiết.
Tôi nghĩ, nắm tay hẳn rất đơn giản, nhưng nó chính là một thứ quan hệ xác thịt khó thực hiện nhất.
Chúng ta có thể dễ dãi nắm tay bất kỳ người nào, nhưng chúng ta không dễ dãi làm tình với bất kỳ người nào.
Ngược lại, chúng ta có thể rất dễ làm tình với một người nào đó, nhưng chúng ta lại rất khó nắm tay một cách giản dị và thiết tha với họ.
Tôi nhớ lại những người con trai đã yêu tôi, họ rất ít nắm tay tôi, và khi đi đường, đại đa số là tôi chủ động nắm lấy tay họ.
Họ vì là người chững chạc, trưởng thành, nên không còn bột phát và chủ động, tôi đã không bao giờ nói với họ rằng, tôi mong biết bao người yêu đưa tay dắt tôi trước, chủ động nói anh yêu em, chủ động nói anh trân trọng em biết bao, anh cần em biết bao. Mặc dù tôi là một cô gái rất tự tin năng động, nhưng tôi rất cần bạn trai chủ động, anh hãy cho tôi sức mạnh để tôi yêu anh đi.
Không lẽ nắm tay, nói yêu tôi lại khó khăn thế? Phụ nữ dù đã chững tuổi, hay còn thơ ngây, cái phụ nữ cần rất giản đơn.
Có nhiều khi trên đường về, những cái nắm tay của những đôi vợ chồng già đã làm tôi cảm động. Có bao nhiêu người trên thế giới già rồi, đi không nổi nữa, nhưng vẫn được một bàn tay nắm dìu đi chầm chậm? Trong cả cuộc đời này, đến khi bạn già, xấu xí, bệnh tật đầy, bước đi thập thễnh, anh ấy sẽ còn ở bên bạn nắm tay bạn chăng? Cho nên mỗi khi nhìn thấy những đôi vợ chồng già tôi thường mỉm cười, nhưng không ngăn được nước mắt thấm ướt mi.
Có người nói với tôi, làm tình xa cách hơn nắm tay. Tôi không hiểu, tôi nghĩ làm tình thì phải gần gũi hơn nắm tay chứ. Không phải chúng ta vẫn phân loại tình cảm theo thứ tự này: Nắm tay - ôm - hôn - âu yếm vuốt ve - làm tình. Rõ ràng làm tình chứng tỏ tình yêu sâu sắc hơn nắm tay chứ?
Không đâu.
Thật sự là không đâu.
Có những người làm tình trước, nắm tay sau. Cũng có người hôn trước, rồi mới cầm tay. Nếu sau đó chúng ta yêu nhau, thì thứ tự trên chẳng còn gì là quan trọng nữa. Nhưng bạn có phát hiện ra rằng, rất nhiều người họ muốn bí mật làm tình cùng bạn, nhưng lại không đồng ý nắm tay bạn giữa đám đông?
Mà những gì còn lại ngọt ngào trong trái tim người con gái, không hẳn là lúc làm tình, mà thường là lúc bạn trai nắm tay thật chặt, thật sát, khi dọc đường, khi trên xe, hoặc cái nắm tay ngay cả lúc đã ở trên giường. Như thể qua lòng tay ấm truyền cho mình cảm giác, anh ấy yêu chân thành.
Nếu một cái nắm tay có thể làm mình cảm động, nếu tình yêu có thể đơn giản như thế, thì có thể, cái nắm tay còn quan trọng hơn chuyện lên giường.
(Trang Hạ lược dịch)
từ diễn đàn Saycoo - Đài Loan
Monday, May 19, 2008
牽手比做愛重要
Đây là nguyên bản bài viết Nắm tay và làm tình được đăng trên blog của Nữ Vương. Bản dịch của Trang Hạ được đăng lại ở đề mục tiếp theo.
------
牽手比做愛重要
這是我兩年前寫的文章,據說網路上普為流傳,我自己也看到好幾次。
但是都沒有註明出處,每次我都想大喊:「這...這是我寫的文章啊!」
特此舊文回味,原文來自我的PCHOME個人新聞台,兩年前寫的文章原版:http://mypaper.pchome.com.tw/news/illyqueen/3/1239817141/20040715184419/
以下是「牽手比做愛重要」女王2006年版。
***
有一個朋友告訴我,她與男友交往了一年,只牽過手,還沒接過吻。她不是處女,她交過男朋友,但是她願意和一個男人牽了一年的手,還不急著接吻。
有一個朋友寫了篇文章說她喜歡男人在過馬路的時候、在party的時候、在看鬼片的時候會牽著她的手,並告訴她牽不牽手,很重要。
我想起了談戀愛的過程裡,許多真正讓我心動的每一刻,都是與牽手相關。與初戀男人第一次牽手,我害羞的一直低著頭,緊張的直冒手汗,那一刻彷彿正式宣告了:「我們在一起!」我的心臟差一點因為劇烈的跳動而興奮窒息。
我喜歡我愛的男人,走在路上時,他步伐比較大在我的前頭,仍然記得把手往後伸,手心向上,暗示著我趕快向前抓住他的手。那種感覺,深刻的窩心。
我也喜歡和朋友一同吃飯時,我的男人在餐桌下握住我的手,我們甚至不用看著對方的眼神,也可以透過手心的溫度感受到他緊緊的陪伴著我。
騎車時候,他會空出他的左手捉住我的左手,開車的時候,他會伸出他的右手握著我的左手。我喜歡男人大大的手掌、修長的手指、厚實的掌心,讓我感受到他的力量,安心的停靠在他的手裡。
每到了冬天,男人的手是我的專屬暖爐,不管有多冷,即使是零下10度,我都可以向他取暖。男人手心的溫度總是暖的剛剛好,妳只能習慣他的溫度,別的男人就算有一樣的體溫,妳還是習慣那一種「他的溫度」。
當我們長大了,成熟了,談戀愛的速度變的快一些了,牽手的重要性或許小到微不足道,你可以覺得很容易,也可以覺得它不代表什麼。我們和一個男人在一起,不再只是由牽手開始,我們可能因為吻了一個男人所以開始了戀情,可能和一個男人做愛,才開始愛上他,更可能什麼都做過了,卻一點也不愛他。
我想起許多男人,他們或許願意和一個女人親密的接吻上床,宛如熱戀中的情侶一樣,但是他們吝於在公開的場合牽起她的手。
我們開始習慣於複雜的情感關係,深層的肉體關係,但是我們卻忽略了最簡單的牽手關係。或許我們不是忽略,我們只是不願意重視。
我想,牽手一定是最簡單,也是最難的肉體關係。
我們可以很容易的牽到任何一個人的手,我們很難和任何一個人做愛。
相反的,我們可以很容易的和任何一個人做愛,我們卻很難簡單大方的牽著他的手。
我們常學著保護自己,連帶的連任何的付出都受到保護。
我們思考複雜的問題,相對的我們忽略了再簡單不過的道理。
常常我走在路上會被牽著手的老夫妻所感動,有多少人年老了,走不動了,還有人會牽著你的手陪你慢慢走嗎?我指的是陪伴你一生的「好牽手」。在你年老色衰、病痛纏身、舉步維艱的時候,他還會陪在你身旁給你永遠的力量。於是我微笑著看著那些老夫老妻,我總是忍不住感動濕了眼眶。
以前有一陣子,我很喜歡「簡單愛」這首歌的歌詞:「我想就這樣牽著你的手不放開,愛能不能夠簡簡單單沒有傷害。」年輕的時候覺得簡單的愛著一個人是很容易的事情,我們總是自負的以為可以簡單的愛一個人,但是最後才發現,感情不只是單純想像的那樣簡單,也不是我愛你你就會愛我那麼容易,我們還要面對許多的挑戰、時空的折磨,與人性的無奈。
有的人跟我說,做愛比牽手疏離。我不懂,明明是做愛比較親密不是嗎?我們分類感情的先後順序不就是:牽手、擁抱、接吻、坦誠相見、做愛,這樣的順序,不對嗎?那麼做愛的感情應該比牽手深,不是嗎?
不是的。
真的不是的。
有的人先做愛了,才牽手,也有的人先接吻了,才牽手。如果最後真的能相愛,那麼順序當然不是重點。但是願意在私下與你做愛的人,很多卻不願意公開與妳牽手。
而讓我覺得窩心甜蜜的,不是男人與我做愛,而是他願意緊緊的,緊緊的牽著我的手,不管是在哪裡,都讓我感覺他的愛透過手心傳遞到我的心底,那一刻,才是最幸福、最溫暖的感動。
或許愛情不再那麼簡單,
我依然相信,牽手比做愛重要。
------
牽手比做愛重要
這是我兩年前寫的文章,據說網路上普為流傳,我自己也看到好幾次。
但是都沒有註明出處,每次我都想大喊:「這...這是我寫的文章啊!」
特此舊文回味,原文來自我的PCHOME個人新聞台,兩年前寫的文章原版:http://mypaper.pchome.com.tw/news/illyqueen/3/1239817141/20040715184419/
以下是「牽手比做愛重要」女王2006年版。
***
有一個朋友告訴我,她與男友交往了一年,只牽過手,還沒接過吻。她不是處女,她交過男朋友,但是她願意和一個男人牽了一年的手,還不急著接吻。
有一個朋友寫了篇文章說她喜歡男人在過馬路的時候、在party的時候、在看鬼片的時候會牽著她的手,並告訴她牽不牽手,很重要。
我想起了談戀愛的過程裡,許多真正讓我心動的每一刻,都是與牽手相關。與初戀男人第一次牽手,我害羞的一直低著頭,緊張的直冒手汗,那一刻彷彿正式宣告了:「我們在一起!」我的心臟差一點因為劇烈的跳動而興奮窒息。
我喜歡我愛的男人,走在路上時,他步伐比較大在我的前頭,仍然記得把手往後伸,手心向上,暗示著我趕快向前抓住他的手。那種感覺,深刻的窩心。
我也喜歡和朋友一同吃飯時,我的男人在餐桌下握住我的手,我們甚至不用看著對方的眼神,也可以透過手心的溫度感受到他緊緊的陪伴著我。
騎車時候,他會空出他的左手捉住我的左手,開車的時候,他會伸出他的右手握著我的左手。我喜歡男人大大的手掌、修長的手指、厚實的掌心,讓我感受到他的力量,安心的停靠在他的手裡。
每到了冬天,男人的手是我的專屬暖爐,不管有多冷,即使是零下10度,我都可以向他取暖。男人手心的溫度總是暖的剛剛好,妳只能習慣他的溫度,別的男人就算有一樣的體溫,妳還是習慣那一種「他的溫度」。
當我們長大了,成熟了,談戀愛的速度變的快一些了,牽手的重要性或許小到微不足道,你可以覺得很容易,也可以覺得它不代表什麼。我們和一個男人在一起,不再只是由牽手開始,我們可能因為吻了一個男人所以開始了戀情,可能和一個男人做愛,才開始愛上他,更可能什麼都做過了,卻一點也不愛他。
我想起許多男人,他們或許願意和一個女人親密的接吻上床,宛如熱戀中的情侶一樣,但是他們吝於在公開的場合牽起她的手。
我們開始習慣於複雜的情感關係,深層的肉體關係,但是我們卻忽略了最簡單的牽手關係。或許我們不是忽略,我們只是不願意重視。
我想,牽手一定是最簡單,也是最難的肉體關係。
我們可以很容易的牽到任何一個人的手,我們很難和任何一個人做愛。
相反的,我們可以很容易的和任何一個人做愛,我們卻很難簡單大方的牽著他的手。
我們常學著保護自己,連帶的連任何的付出都受到保護。
我們思考複雜的問題,相對的我們忽略了再簡單不過的道理。
常常我走在路上會被牽著手的老夫妻所感動,有多少人年老了,走不動了,還有人會牽著你的手陪你慢慢走嗎?我指的是陪伴你一生的「好牽手」。在你年老色衰、病痛纏身、舉步維艱的時候,他還會陪在你身旁給你永遠的力量。於是我微笑著看著那些老夫老妻,我總是忍不住感動濕了眼眶。
以前有一陣子,我很喜歡「簡單愛」這首歌的歌詞:「我想就這樣牽著你的手不放開,愛能不能夠簡簡單單沒有傷害。」年輕的時候覺得簡單的愛著一個人是很容易的事情,我們總是自負的以為可以簡單的愛一個人,但是最後才發現,感情不只是單純想像的那樣簡單,也不是我愛你你就會愛我那麼容易,我們還要面對許多的挑戰、時空的折磨,與人性的無奈。
有的人跟我說,做愛比牽手疏離。我不懂,明明是做愛比較親密不是嗎?我們分類感情的先後順序不就是:牽手、擁抱、接吻、坦誠相見、做愛,這樣的順序,不對嗎?那麼做愛的感情應該比牽手深,不是嗎?
不是的。
真的不是的。
有的人先做愛了,才牽手,也有的人先接吻了,才牽手。如果最後真的能相愛,那麼順序當然不是重點。但是願意在私下與你做愛的人,很多卻不願意公開與妳牽手。
而讓我覺得窩心甜蜜的,不是男人與我做愛,而是他願意緊緊的,緊緊的牽著我的手,不管是在哪裡,都讓我感覺他的愛透過手心傳遞到我的心底,那一刻,才是最幸福、最溫暖的感動。
或許愛情不再那麼簡單,
我依然相信,牽手比做愛重要。
Sunday, May 18, 2008
Đi xi nê
Hôm nay có một trùng hợp: 2 lần đi rạp xi nê trong một năm với hai cô bạn thì cả 2 đều ở cùng một rạp - rạp Thăng Long (rạp Capitol cũ) trên đường Cao Thắng. Ở đó có 3 phòng, thì cũng lại trùng vào phòng B. Lần này là phim Run, fat boy, run (Mất lực vì yêu), một phim nhẹ nhàng, hài hước. Lần này rạp sảnh bên ngoài rạp được tu sửa lại, trông sáng sủa, sạch sẽ hơn.
Thursday, May 1, 2008
Subscribe to:
Posts (Atom)